Trục Vân Mộ Tràng

Chương 46: Phiên Ngoại Tuổi 18
Chương trước Chương tiếp


Năm mười tám tuổi, Khang Giả vẫn chỉ là ngầu mà không lạnh lùng, là thiếu niên dân tộc Tạng chưa tốt nghiệp cấp ba, ngoại trừ vẻ đẹp trai thì gần như có thể nói là không có gì.

Sau khi rời nhà, Khang Giả vốn muốn đến Vân Nam, đi nhờ xe của một người Lhasa, mới đi đến châu Lương Sơn, tài xế xuống xe đi tè, hắn bèn xuống xe hít thở không khí.
Hai đứa trẻ dân tộc Di mười ba mười bốn tuổi ngồi xổm ở ven đường, sau khi nhìn thấy họ xuống xe đã đi đến xin tiền, Khang Giả cho một ít, cô gái lớn hơn vẫn đứng đó không đi, cậu trai kéo tay cô, một mực cúi đầu.
Khang Giả không tiếng tiếng Di, nên đi hỏi bác tài, bác tài chạy đường này mấy năm, nhưng cũng chỉ hiểu biết lơ mơ, đại ý nói là cô gái bị người nhà bán đi lấy chồng, tiền học phí tích góp cho em trai vẫn thiếu một ít.

Nhưng những điều như vậy bình thường đều là thật giả lẫn lộn, nghèo là thật, lý do thì chưa hẳn, những người đi tuyến du lịch Xuyên – Vân[1] trên cơ bản đều gặp phải, tài xế tốt bụng bảo Khang Giả đừng xem là thật.
[1] Tuyến du lịch Xuyên – Vân chỉ Tứ Xuyên – Vân Nam

Thật ra Khang Giả cũng không tin lắm, nhưng cuối cùng vẫn không đến được Vân Nam.

Sau khi cho hết tiền, hắn lại tùy tiện đi nhờ xe hướng phía bắc đến A Bá, bất ngờ là rất thích Cửu Trại Câu[2] nơi người chen người.

Hồ thực sự rất đẹp, khiến hắn nhớ đến Mugecuo.
[2] Khu thắng cảnh Cửu Trại Câu, là khu bảo tồn thiên nhiên, vườn quốc gia thuộc châu tự trị dân tộc Khương, dân tộc Tạng A Bá, miền bắc tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc.
Mặc dù Khang Giả không có đồng nào, nhưng hắn học cái gì cũng dễ như trở bàn tay, lại thêm ngoại hình nên không khó để dừng chân ở đây.

Người từng đến Cửu Trại Câu đều biết nơi đó đều là “gia đình” dân tộc Tạng tiếp đãi khách du lịch, Khang Giả trở thành “anh trai” mời chào buôn bán.

Khi nhận đoàn du lịch, hắn sẽ chọn cô gái xinh đẹp nhất hoặc thoạt trông buồn nhất trong đoàn, đeo cho cô một chiếc khăn ha-đa, “nghênh cưới” đối phương, tổ chức hoạt động nhảy lửa trại tập thể.
Sau mỗi lần Khang Giả cụp mắt xuống, đứng bên cạnh đống lửa nhìn cả đoàn du lịch rống lên vừa múa vừa hát bên đống lửa, cô gái vừa mới được hắn nắm tay kiểu gì cũng sẽ mang theo khăn ha-đa[3], ngượng ngùng đi tới xin phương thức liên lạc của hắn.

Lúc này Khang Giả sẽ khẽ ngước mí mắt lên, mệt mỏi phản ứng mấy giây, rồi cười một cách vô hại: “Chị à, em trên núi tới, không có điện thoại.”
[3] khăn ha-đa: dệt bằng tơ lụa của người Tạng và một số người Mông Cổ ở Trung Quốc, dùng để tặng nhau khi gặp mặt, tỏ ý kính trọng và chúc mừng, cũng dùng trong các buổi lễ tế thần.

————
Tuổi mười tám của Thang Vu Tuệ trải qua trên cầu Than Thở (Bridge of Sighs) của sông Cam.

Cậu đến Cambridge để tham gia các khóa học hè, điện thoại đã cài đặt cho hợp với chênh lệch múi giờ, nhưng đồng hồ trên tay vẫn là thời gian trong nước.
Lúc gần đến mười hai giờ đêm ở trong nước, Thang Vu Tuệ cầm một cái kem ốc quế rắc hạt kẹo, không có việc gì đi dạo lên cầu, ánh mắt như có như không liếc nhìn về phía đồng hồ.

Nhưng đã quá mười hai giờ gần mười phút rồi, điện thoại vẫn yên lặng như cũ.

Thang Vu Tuệ nhìn đồng hồ một lúc, rồi tắt máy và nhét điện thoại vào trong túi, lè lưỡi liếm kem ốc quế sắp tan ra, ánh mắt rơi xuống mặt sông được ánh mặt trời chiếu vào gợn sóng lăn tăn, có mấy con thiên nga đang chậm rãi bơi trên mặt nước.
Thang Vu Tuệ chớp mắt, đưa kem ốc quế về phía trước một chút, hòa vào trong nền trời xanh thẳm.


Vỏ kem ốc quế giòn vốn nhìn như ly rượu, Thang Vu Tuệ có vẻ như chơi rất vui, cùng cạn một cốc bánh sinh nhật với nước sông và bầy thiên nga, tự cười một tiếng sau đó ăn hết kem ốc quế.
Sau khi quay về thư viện, Thang Vu Tuệ cảm thấy tâm trạng của mình không tệ lắm, cậu rút một cuốn tiểu thuyết nước Nga ra đọc, đến khi đọc xong quay về chung cư thuê ở, cũng đã 0 giờ ở London.

Thang Vu Tuệ mở máy điện thoại, vẫn không có tin nhắn mới gì, chỉ có bản ghi nhớ chương trình học nhảy ra nhắc nhở cậu sắp chuẩn bị báo cáo.

Thang Vu Tuệ viết hai dòng report, rồi đến phòng bếp hâm cho mình một cốc sữa bò, đặt trên bàn sách, thoát khỏi tệp, mở trình duyệt ra bắt đầu chẳng có mục đích tìm kiếm phim.
Đột nhiên cậu cảm thấy hơi muốn về nước, nên nhấn mở ổ cứng đã tải phim tài liệu du lịch trong nước ra, uống một ngụm sữa bò, bắt đầu xem lại từ đầu.Phiên ngoại 01.


Trục Vân Mộ Tràng

Danh sách chương
Chương trước Chương tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.